24-10-2006 Bang chủ ơi, ngủ ngon nhé!
Tính đến nay cũng đã tròn 1 tuần kể từ ngày bị ép
buộc phải chấp nhận sự ra đi của anh Phương - bang chủ HoaSatTaThan,
cũng chính là sự trải lòng trước những đợt cảm xúc dâng trào, biến đổi
khôn nguôi.
Vẫn
còn nhớ như in cái cảm xúc nghẹn ngào, rã rời trong ngơ ngác khi nghe
tin anh Phương vội vã ra đi, chưa kịp nói lời tiễn biệt, cái cảm xúc
của kẻ tự dối mình, dối người: “Tôi cứ ngỡ chỉ là trò đùa, tôi cứ mong
là trò đùa và cứ thầm van xin hãy là trò đùa của kẻ thích đùa quỷ quái
nào đó thôi.”
Và để trấn an bản thân, cũng như
tìm cách để nỗi đau được xoa dịu, tôi đã cố tự dối lòng rằng anh Phương
- bang chủ HoaSat vẫn còn đấy, vẫn với nụ cười tươi và giọng nói trầm
ấm, đang sống vui vẻ ở một phương trời đầy hoa nắng nào đó, chỉ có
điều, nơi anh vừa đến lại ở rất xa rất xa, và vì điều kiện không cho
phép, tôi và anh khó có thể gặp lại nhau. Như 1 chuyến di dân, tìm về
vùng đất hứa của riêng mình, phải không anh Phương?
Còn hiện nay, tôi đã cố dần dần
buộc mình phải chấp nhận sự thật, dẫu rất tàn khốc ấy. Phải chấp nhận
để anh ra đi một cách thanh thản, ra đi được ngậm cười, không vướng
bận, cũng như không nặng lòng điều chi, phải không anh?
Nhưng anh cứ yên tâm ngủ ngon đi
nha, anh ra đi chứ anh không hề biến mất, và hình ảnh về anh luôn mãi
tồn tại giữa cõi nhân gian này.
Chả phải:”Khi trong lòng bạn còn có sự hiện hữu của ai đó thì người đó chưa bao giờ biến mất” đấy ư?
Vâng, anh mãi mãi không bao giờ
biến mất. Vì không chỉ trong lòng tôi mà ngay chính trong gia đình anh,
bạn bè anh, những anh em Xi Vưu, kể cả những người chưa hề biết gì về
anh cũng mãi lưu giữ hình bóng anh, anh vẫn mãi hiện hữu trong lòng mọi
người, trong cõi nhân sinh này …
Khi anh được đưa về vòng tay gia
đình, để được mãi yên nghỉ tại vùng đất Gia Lai bình lặng, một số anh
em Xi Vưu dù rất tất bật với nhịp sống thường nhật, cũng đã dốc tâm thu
xếp công việc để được đưa tiễn anh đến – nơi mà anh sẽ đứng vững và
bước đi trong chặng đường sắp tới.
Trước lúc khăn gói thẳng tiến Gia
Lai, anh có biết kênh bang hội cứ rối tinh rối mù vì những tấm lòng
hướng về anh không? Và… em…đã phải ngậm ngùi cay cay nơi khoé mắt,
trước sự sốt sắng của các anh em…
Xin lỗi anh, em đã không đến Gia Lai để tiễn chân anh…
Vì điều kiện không cho phép ư?
Không hẳn thế, mà chỉ vì… em không đủ can đảm để nhìn anh lặng im trong
cổ quan tài trước những dòng lệ chảy dài bất tận của gia đình anh, của
những người yêu thương anh…
Em đã luôn dặn lòng rằng anh chỉ
đi xa và anh vẫn hiện hữu, nên không thể nào chấp nhận được những dòng
lệ vỡ oà vì sự tiếc thương, không thể nào chấp nhận được sự mất mát của
chia ly, tử biệt anh à…
Em rất sợ, rất sợ cái cảm giác mất
mát, hụt hẫng sẽ tràn lấp lòng mình, rất sợ mình sẽ ngã quỵ trước những
làn sóng cảm xúc của những người đưa tiễn anh, cũng như của chính em…
Tha lỗi cho em nha anh Phương…
Em không đủ can đảm để chấp nhận
sự ra đi của anh trong giờ khắc tang thương ấy, nhưng trong 1 ngày gần
đây, nhất định em sẽ đến nơi anh yên nghỉ dịu dàng nắng nhẹ trong làn
gió mát, và ngọng nghịu… ganh tị:”Bang chủ sướng nhá, có cả 1 toà lâu
đài rõ là hoành tráng à nha”.
Để rồi trong những tia nắng ấm áp
và trong những áng mây của buổi chiều dịu nhẹ, anh lại thấp thoáng đâu
đây và cười hì hì:”Con nhỏ này lỳ ghê, chuyện vậy mà cũng ganh tị được,
đáng đánh đòn quá …”
Mà đâu chỉ vỏn vẹn trong Xi Vưu
tràn lấp tình thương, ngay trên các kênh thế giới, thành thị vẫn luôn
hiện hữu những tình cảm dịu ngọt về anh đấy thôi.
Dạo này, em cứ bắt gặp những lời
tiếc thương:”Xin chia buồn với bang Xi Vưu về sự ra đi của bang chủ khả
kính”, “Xin chúc bang chủ Xi Vưu an nghỉ thanh thản”… giăng khắp các
tần số Tung Sơn.
Những người ấy, có người là hảo
hữu, cũng có người từng là cừu nhân, và ngay cả những người chưa từng
biết anh là ai, nhưng họ vẫn đau lòng và tiếc nuối 1 bậc anh tài ra đi
trong tuổi đời quá trẻ.
À, chuyện của bang Tứ Quý làm em
rất ngạc nhiên. Tự nhiên thấy cả bang Tứ Quý từ trên xuống dưới đột
nhiên đều mang băng-rôn Tứ Quý Xi Vưu, làm em chẳng hiểu mô tê chi cả.
Hỏi ra mới biết, cả bang đồng lòng để tang cho anh 1 tuần. Nghĩ cũng lạ
thật, bang Xi Vưu và Tứ Quý xưa này có giao hảo gì đâu, cũng chả phải
là đồng minh, ấy vậy mà …họ cư xử có tình, có nghĩa ghê, anh Phương nhỉ.
Cũng không bó hẹp trong mảnh đất
Tung Sơn, em còn nhận được những tin nhắn của các gamer từ khắp các
server khác viếng thăm anh và chia buồn về “chuyến du lịch bất đắc dĩ”
của anh đấy.
Những lời nhắn gửi như thế này:
“Mình ở server Tây Giang đọc được bài viết về sự ra đi của bang chủ bạn, thật sự rất đau buồn…”
“Mặc dù mình không biết
HoaSatTaThan là ai vì mình chơi ở server khác, nhưng mình rất xúc động
vì được biết tin buồn về anh ấy, mình đã khóc đấy bạn ạ...”
Nhiều đến nỗi khiến em phải một
lần nữa tự nghĩ lại về lòng trắc ẩn của các gamer - những người bạn
trong thế giới bị-xem-là-ảo này.
Võ Lâm Truyền Kỳ chẳng còn là 1 trò chơi nữa rồi anh à, nó đã là cuộc sống, là hơi thở, là tình người…
Chữ Tình trong Võ Lâm mới đậm và
sâu biết bao. Những người từng quen biết anh… khóc vì anh, đau vì anh
thì cũng là lẽ tự nhiên. Nhưng ngay cả những người chẳng hề biết anh là
ai, vậy mà họ cũng đã rơi lệ vì anh.
Thế giới võ lâm này vẫn luôn tràn lấp và sôi sục tình người.
Thực và ảo, ảo và thực nào còn
ranh giới? Giữa 1 thế giới ảo mà bao trùm những tình cảm chân thực,
đáng quý như thế, thực không khỏi khiến người ta phải nghĩ lại những ý
kiến cho rằng "Game chỉ là ảo".
Phen này, anh có thể ngậm cười
thật rồi đấy. Được quá chừng người đưa tiễn và tiếc thương như thế, em
ganh tị với anh rồi đấy nhé!
Anh có vui không nè? Nhiều người
nhắc đến anh, nhớ đến anh và tiếc nuối cho anh như thế, anh có thấy
mình ấm lòng trước tình cảm của mọi người không anh Phương?
Vĩnh Phương là vĩnh biệt phương trời này? Hay Vĩnh Phương là vĩnh viễn hiện hữu tại phương trời đầy hoa nắng này?
Em luôn tin là anh “vĩnh viễn hiện
hữu tại phương trời này” anh Vĩnh Phương ạ, vì trong lòng mọi người
luôn lưu giữ những kỷ niệm, những hình ảnh về anh, không chỉ hôm nay mà
là mãi mãi về sau…
Ngủ ngon nhé, Bang chủ…
Bách Diệp
|